【Nữ chủ bệnh kiều, điên phê, chiếm hữu dục cực mạnh】 + 【Đơn nữ chủ】 + 【Thiên về nhật thường】
Lâm Thâm xuyên qua tu tiên giới, vừa mở mắt đã thức tỉnh Thần Y Hệ Thống.
Hắn vốn chỉ muốn treo hồ cứu đời, dựa vào hệ thống mà cẩu cho an ổn, chậm rãi tu luyện tới ngày phi thăng là xong chuyện.
Ai ngờ… định mệnh lại thích giỡn người.
Cho đến một hôm, giữa đống tàn tích chiến trường tan hoang, hắn cứu được một thiếu nữ toàn thân đầy thương tích, khí chất lại phi phàm đến mức nhìn cái là biết không phải loại người thường.
Xuất phát từ y đức, Lâm Thâm tận tâm tận lực chăm sóc nàng.
Thiếu nữ tỉnh lại… nhưng hình như mất trí nhớ.
Từ đó nàng bỗng trở nên ngây thơ đáng yêu, mềm mại yếu ớt, nhìn kiểu gì cũng là loại dễ bắt nạt.
Nàng dính hắn như keo, biến thành cái đuôi nhỏ của Lâm Thâm, mỗi ngày chỉ biết lon ton theo sau, giọng mềm như bông, ngọt như mật:
“Thâm ca ca…”
Lâm Thâm còn tưởng mình nhặt được một con tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn vô hại.
Cho đến khi hắn phát hiện…
Con “tiểu bạch thỏ” này không những dính người thích làm nũng, mà còn là… công chúa của Thiên Triều!
Thậm chí nàng còn mỉm cười, rồi dùng thủ đoạn tàn nhẫn đến rợn người, gọt một người sống sờ sờ thành nhân trệ!
Thủ đoạn bạo ngược máu me ấy khiến Lâm Thâm sởn hết da gà, lạnh tận xương sống.
Hắn bị dọa đến mức tỉnh hẳn, cuối cùng cũng nhận ra…
Người nằm cạnh gối mình, căn bản không phải “đáng thương cần che chở”, mà là một cái hố sâu nuốt người không chừa xương!
Lâm Thâm sợ đến xanh mặt, nửa đêm cuốn gói bỏ chạy, chạy như bị ma truy!
Nhưng hắn vừa chạy ra ngàn dặm…
Đã bị một bóng dáng vốn “yếu ớt mềm mại” kia nhẹ nhàng chặn lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, thiếu nữ ngày thường nhu nhược bỗng bộc phát tu vi ngập trời, triệt để xé nát lớp ngụy trang!
Nàng bóp lấy cằm hắn, trong đôi đồng tử đỏ như máu đan xen tình yêu bệnh thái cùng chiếm hữu điên cuồng:
“Chạy ư? Được thôi.”
“Nhưng trước đó… bổn công chúa sẽ đập nát mắt cá chân của ngươi.”
“Trên người ngươi, từng tấc từng tấc… đều phải khắc dấu ấn của ta, khắc tên của ta!”
Lâm Thâm: “……”
Hắn nhặt về đâu phải tiểu bạch thỏ…
Đây rõ ràng là bệnh kiều điên phê ăn người không nhả xương a!