Mở mắt ra, Tạ Chiêu quay về năm 83.
Năm ấy, nhà họ Trần – gia đình giàu nhất huyện Hồ Đông – tìm lại được cậu con trai ruột thất lạc, còn anh, kẻ mạo danh, thì bị đuổi trở về thôn Thạch Thủy.
Anh không dám tin cha mẹ nuôi từng nâng niu anh như châu như báu lại có thể nói bỏ là bỏ. Lẽ nào mười tám năm tình thân đều là giả dối?
Anh tìm đến tận cửa hỏi cho ra lẽ.
Thế nhưng họ vừa khóc vừa chỉ vào mặt anh mà mắng, nói anh là thứ tai họa, là căn nguyên khiến con trai ruột của họ phải chịu khổ chịu nạn bấy nhiêu năm, là kẻ lòng dạ đen tối, không bằng cầm thú!
Từ đó, Tạ Chiêu hoàn toàn suy sụp.
Cha mẹ ruột vì muốn bù đắp cho anh, đã cưới cho anh một cô vợ cực kỳ tốt.
Tóc đen dài thẳng, tết thành hai bím, gương mặt trái xoan thanh tú trong trẻo, đôi mắt long lanh như biết nói.
Nhưng tận sâu trong lòng, anh lại chẳng hề thích cô.
Anh luôn cảm thấy tất cả chỉ là một cái bẫy do cô và cha mẹ ruột giăng ra, mục đích là nhốt chặt anh ở cái nơi này, để anh vĩnh viễn không thể ngẩng đầu.
Về sau, vào dịp cuối năm ấy, anh vẫn không cam tâm, lại tìm đến nhà cha mẹ nuôi.
Kết quả không ngoài dự liệu — anh lại bị đánh một trận, rồi bị đuổi thẳng ra ngoài.
Anh như thường lệ uống đến say mèm, bất tỉnh nhân sự.
Nhưng sáng hôm đó, khi anh lần nữa mở mắt ra, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.
Vợ anh nằm yên lặng trên giường, sắc mặt xám tro như người đã mất hết sinh khí.
Bên cạnh, trong chiếc chậu gỗ dùng để tắm, hai đứa bé nhỏ nằm im lìm giữa vũng máu.
Mắt nhắm nghiền, đã sớm không còn hơi thở.
Là một cặp.
Hai đứa con gái đáng yêu.
Từ đó về sau, suốt ba mươi năm, anh sống mỗi ngày như ở trong địa ngục.
Sống không bằng chết.
Khi lần nữa mở mắt, anh trở về đúng ngày hôm ấy.
Tạ Chiêu nghĩ.
Dù phải bán sạch gia sản, anh cũng phải gom đủ tiền đưa vợ đến bệnh viện! Cả đời này anh sẽ đối xử tốt với cô!
Anh sẽ cho vợ và cha mẹ ruột của mình một cuộc sống tốt đẹp nhất!
Nhân vật chính: Tạ Chiêu, Lâm Mộ Vũ.