Giới thiệu truyện:
Thiếu gia ngạo mạn ngông cuồng, hoang dã x tiểu công chúa Kinh thành rực rỡ, biết trêu người
【Đại học + mập mờ kéo đẩy + thanh mai trúc mã xa cách lâu ngày gặp lại + có miệng nói là yêu + song khiết, ngọt sủng】
Lưu ý:
Không phải thuần yêu đương học đường, nam chính đầu óc toàn nghĩ chuyện “không đứng đắn”, giai đoạn mập mờ đã hôn môi.
Bối cảnh đại học của giới quyền quý, có thiết lập riêng, đọc vui thôi, nhớ “gửi não” trước khi xem.
Văn án hơi phế, đọc xong phần này nhớ xem chính văn.
Tư Vọng – thiếu gia nhà làm chính trị, gia thế đỉnh cao, ngoại hình xuất chúng, nhưng từ nhỏ đã là kiểu người khó thuần, nổi tiếng ngông nghênh, ngang tàng, muốn làm gì thì làm. Ngay cả trưởng bối nhà họ Tư cũng chẳng quản nổi anh. Ai cũng cho rằng trên đời này không có ai có thể khiến anh chịu nghe lời… cho đến năm nhất đại học, khi một nữ sinh chuyển trường xuất hiện.
Đàm Ngộ Hy – tiểu công chúa được cưng chiều nhất Kinh thành, gương mặt “bạch nguyệt quang” của mối tình đầu. Chỉ vì một lần tò mò lúc bốn tuổi mà bị nhà họ Tư để mắt tới. Suốt mười lăm năm, nhà họ Tư nhiều lần đề nghị liên hôn, nhưng cô từ chối suốt mười lăm năm. Bất đắc dĩ, họ chỉ còn cách lấy ân tình ra nhờ vả, buộc cô chuyển từ Kinh thị sang Lâm thị, học cùng trường đại học với Tư Vọng.
Ngày đầu tiên chuyển trường, cô đã trêu chọc anh đủ đường. Ai cũng nghĩ cô xong đời rồi, nào ngờ thiếu gia chẳng những không giận, còn luôn miệng gọi cô là “nhóc con”, cưng chiều đến vô hạn.
Đàm Ngộ Hy không ngờ rằng, Tư Vọng không chỉ gọi cô là “nhóc con”, mà còn gọi cô là “bảo bối”.
Đêm mưa gió, anh ép cô sát vào cửa kính sát đất, môi răng quấn quýt, âm thanh ái muội lan tràn:
“Bảo bối, thêm lần nữa được không?”
Khóe mắt cô ửng đỏ, hai tay vòng lấy cổ anh để đứng vững: “Ưm… lúc nãy anh cũng nói vậy.”
“Ngoan.” Anh giữ chặt đùi cô, bế cô lên, hôn dọc theo cổ, dịu giọng dỗ dành, “Anh đảm bảo đây là lần cuối.”