Giới thiệu truyện:
【Bối cảnh giả tưởng + Hắc hóa trọng sinh + Cực hạn báo thù + Tu La Công Chúa + Sát phạt dứt khoát + Nữ chủ không CP + Nữ Đế】
Trong đêm đại hôn, Chiêu Hoa Công Chúa Bách Lý Quân – người tôn quý nhất Đại Chiêu – chết đi.
Kiếp trước, nàng là Chiêu Hoa Công Chúa cao cao tại thượng, nhưng lại bị chính những người thân ruột thịt móc tim mà chết.
Phò mã mà nàng hết lòng yêu thương tự tay rạch ngực nàng, phụ hoàng thì lạnh lùng đứng nhìn, còn cô muội muội tốt kia lại mỉm cười dâng trái tim nàng cho Thái tử hoàng huynh…
Khoảnh khắc trọng sinh tỉnh lại, Bách Lý Quân đưa tay chạm lên vết sẹo dữ tợn trước ngực, khẽ cười.
“Kiếp trước, bản cung vì các ngươi moi hết tâm gan; kiếp này… bản cung sẽ để các ngươi moi tim đền mạng!”
Ngày thứ nhất, nàng thiêu rụi Phò Mã Phủ, đóng đinh kẻ phụ tình lên giường hoa, moi tim hắn rồi thiêu sống ngay tại chỗ.
Ngày thứ hai, nàng ôm trái tim của Thái tử lên triều, mỉm cười hỏi văn võ bá quan:
“Bản cung điên rồi sao?”
Ngày thứ ba, nàng đốt trụi Khâm Thiên Giám, để đám thuật sĩ kia tận mắt nhìn “thiên mệnh” sụp đổ!
Ngày thứ tư, nàng cầm thanh kiếm nhuốm máu, từng bước tiến lên Ngự Long Điện:
“Phụ hoàng, giang sơn này… nên đổi người ngồi rồi.”
Trên triều, nàng là Giám quốc Công Chúa, nụ cười ẩn chứa lưỡi dao.
Dưới triều, nàng là Huyết Tu La khiến kẻ người nghe đều táng đảm.
Khi những kẻ thù quỳ rạp dưới đất cầu xin tha mạng, nàng chỉ thong thả lau con chủy thủ dính máu:
“Đừng sợ… trái tim của bản cung đã bị moi từ lâu rồi… hiện tại, đến lượt các ngươi.”
“Đã nói bản cung là Tu La…”
“Vậy thì để nhân gian này… trở thành địa ngục của bản cung!”