Lâm Dạ năm nay 32 tuổi, sống một cuộc đời trầm lặng với những vết thương không lành từ quá khứ. Sau khi mẹ qua đời, anh tìm lại cuốn nhật ký thời thơ ấu – và vô tình phát hiện một sự thật đáng sợ: mỗi lần đọc những dòng chữ cũ, anh có thể quay về đúng thời điểm mình viết nên chúng.
Cơ hội đến với anh như một món quà định mệnh. Lâm Dạ bắt đầu hành trình “sửa sai” những biến cố lớn nhất đời: cứu em gái Lâm Hi khỏi tai nạn đuối nước, ngăn người yêu đầu Hạ Tiểu Vũ gặp chấn thương vĩnh viễn, dùng kiến thức tương lai để chữa bệnh cho mẹ.
Nhưng không có thay đổi nào là miễn phí.
Em gái anh sống sót, nhưng gia đình tan vỡ trong nợ nần, cô mang theo nỗi oán hận suốt hai mươi năm. Hạ Tiểu Vũ thành đạt, nhưng trong thế giới mới, cô chưa từng biết Lâm Dạ là ai. Mẹ anh khỏe mạnh, nhưng cha lại dính vào vòng lao lý, kéo cả nhà xuống vực thẳm.
Lần thứ tư, lần thứ năm, lần thứ sáu… Lâm Dạ liên tiếp quay về, cố gắng tìm một phiên bản hoàn hảo. Và rồi anh phát hiện ra một quy luật không thể phá vỡ: “định luật bảo toàn đau thương” – dù anh có thay đổi thế nào, tổng khổ đau của những người xung quanh vẫn không hề giảm đi. Chỉ là nó trút lên những vai khác, lúc này hay lúc khác.
Trong vô vàn nhánh thời gian được tạo ra, anh dần nhìn thấy một điểm chung kỳ lạ: mọi bi kịch dường như đều có một gốc rễ – và gốc rễ đó chính là anh.
Cuộc gặp gỡ với Mạc Lão – người gác cổng nhân quả – mở ra một sự thật tàn nhẫn hơn: có những thứ không thể sửa bằng cách quay lại, mà chỉ có thể sửa bằng cách… chưa từng bắt đầu.
Lâm Dạ đứng trước lựa chọn cuối cùng. Và câu hỏi ám ảnh suốt ba mươi hai năm cuối cùng cũng phải được trả lời:
“Nếu ta chưa từng sinh ra, những người ta yêu liệu có được hạnh phúc?”