Nội dung truyện: 【Huyền Ảo】【Bệnh Kiều】【Báo Thù】【Hắc Hóa】
Tu hành dài đằng đẵng, năm tháng vô biên. Trước kia, Ngôn Quyền luôn kiên trì tuyệt đối với chủ nghĩa thực lực vi tôn, trong lòng hắn chỉ có tu hành, chưa bao giờ đặt quá nhiều tâm tư vào chuyện tình cảm.
Hắn vô tình vô nghĩa mà vứt bỏ những tiên tử si mê mình, dùng mọi thủ đoạn để nâng cao thực lực, chỉ một lòng chứng đạo thiên địa, trở thành thiên hạ đệ nhất, không còn phải nếm trải cảnh bị người tùy ý chém giết như thuở ấu thời nữa.
Thế nhưng, khi hắn bất ngờ mất sạch tu vi, dường như mọi chuyện lại bắt đầu trở nên... không đúng cho lắm.
Những tuyệt thế tiên tử từng bị hắn bỏ rơi năm xưa—giờ đây ai nấy đều có thực lực kinh người, mạnh đến mức khiến hắn tuyệt vọng.
Khi gặp lại các nàng… hay phải nói là bị các nàng bắt được, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn nói chuyện cảm tình mà thôi.
“Trước kia là ta sai rồi. Giờ… ta chỉ muốn làm một phàm nhân bình yên sống qua ngày!”
(Âm thầm khôi phục tu vi…)
Các tiên tử:
“Hehehe… làm phàm nhân? Ta khiến ngươi làm cho đã luôn!”
(Truyện 15 vạn chữ được đề cử cưỡng chế, mới mở điểm hơi thấp, cứ yên tâm mà đọc ~( ̄3 ̄)~, sau này sẽ có ngoại truyện tuyến tình cảm của từng nữ chính.)